CỨ CHỐNG PHÁ ĐẤT NƯỚC ĐI RỒI SẼ HỐI HẬN!
Giờ đây thị chỉ còn biết cầu trời, khấn Phật “phù hộ”, “độ trì” để cảnh sát Thái Lan không phát hiện ra nơi lẫn trốn của mình và gã chồng hờ được ngày thì hay ngày đó!
Thế là đã hơn một năm, Nguyễn Thị Thùy cùng người chồng hờ Hồ Hùng cũng là đồng bọn của thị trốn sang Thái Lan đem theo ước mơ hão huyền làm chuyện chính trị, “chính em”. Nói đúng hơn thì là thị bị chính đồng bọn của mình lừa bán sang Thái Lan với giá mấy nghìn đô la, với cái “bánh vẽ” đủ màu sắc sung sướng, hạnh phúc đúng như những gì thị ảo tưởng trong đầu từ khi tập tành “đi đấu tranh”.
Sang đất Thái, nhà cao cửa rộng đâu không thấy, “vòng tay đón chào” của “đồng bào tỵ nạn”, của những “hậu duệ VNCH” đâu không rõ mà chỉ thấy một cú lừa ngoạn mục của chính đồng bọn. Cả đám người được đưa vào khu nhà ổ chuột, mái tôn lụp xụp, tiền bạc đã giao hết cho chúng nó, tiếng Thái không nặn được một lời nhưng phóng lao thì phải theo lao, chứ biết làm sao? Người ta thấy cái cảnh, nhà đấu tranh Nguyễn Thị Thùy mừng quýnh lên khi gã chồng hờ Hồ Hùng tát được mớ cá rô đồng, thị khen lấy khen để, chép miệng liên hồi như con mèo lâu ngày ngửi thấy vị tanh; rồi cảnh Thùy kiếm được nhúm rau muống hoang ngoài bờ mương, bờ ruộng, cái bắp chuối chát xừ được nhặt đâu đó,... với một nụ cười mãn nguyện, sung sướng vô cùng. Tình cảnh của vợ chồng Thùy với con cá, đọt rau chả khác gì cái cảnh anh cu Tràng của Kim Lân vớ được người “vợ nhặt” trên đường chỉ với mấy bát bánh đúc mùa đói, tưởng tượng đến mâm cơm của “vợ chồng” Thùy bên Thái Lan tôi lại thấy phảng phất đâu đây bữa cháo cám đầu tiên của gia đình anh Tràng sau ngày lấy vợ, có đều nếu anh cu Tràng nghe thấy tiếng trống thúc, tiếng chân người đi làm cách mạng thì vợ chồng Thùy chỉ nghe tiếng bụng sôi réo ầm mỗi tối.

Cuộc sống "giàu sang" của Nguyễn Thị Thùy (fb Nguyễn Uyên Thùy) tại Thái Lan.
Ngoài cơm áo hằng ngày, “vợ chồng” thị còn một mối lo canh cánh với cảnh sát Thái Lan, chung số phậm “người lậu”, nhập cư bất hợp pháp và sẽ bị phạt tiền vàtrục xuất ngay lập tức khi chưa kịp đến xin quy chế “tị nạn”. Trục xuất thì phải về Việt Nam, nhưng về thì chỉ có nước bị bắt, xử lý vì tội trốn đi nước ngoài và bán nước, vậy nên “tiến thoái lưỡng nan”, ở thì đói, về thì sợ, ở thì trước sau thì cũng bị phát hiện, chỉ đành cầu Trời, Phật giấu cho qua ngày. Trong những ngày thế giới chao đảo vì covid-19, trong khi Việt Nam khống chế dịch bệnh thành công thì ở Thái Lan tình hình dịch lại bùng phát, người ta chỉ lo cho kẻ có tiền, có quyền người bản xứ, ai đâu lo cho những kẻ ăn bám, ở nhờ bất hợp pháp. Nguyễn Thị Thùy thêm hoảng loạn, giờ đây virus không biết có tha cho mình không, nếu nhiễm thì chỉ có nước bó tay chịu chết, bỏ xác xứ người. Chính trên facebook của mình thị còn cho biết, những kẻ “vô gia cư” như mình, ở bên Thái Lan không chấp nhận khám, chữa bệnh, nếu nhiễm covid-19 thì tự chịu, khi chết đi người ta sẽ hỏa táng thi thể và trước đó phải nộp hơn 2000 USD thì mới được “hốt xác” về, nhưng Thùy lấy ra đâu số tiền lớn kia để lo hậu sự cho mình đây? Chỉ còn nước nhắm mắt qua ngày.
Thế mà cái miệng của Nguyễn Thị Thùy hình như chỉ để nói xấu đất nước, bất kể việc gì thị cũng xuyên tạc được, quy kết cho Cộng sản. Cái hôm bên Thái Lan mưa to, gió lớn, gã chồng hờ nằm võng trước hiên may mắn thoát chết trong gang tất khi một cành cây lớn đổ xuống, thị lại lạy tạ ơn “ma quỷ”, “ơn trên” Thái Lan “nâng đỡ” chứ “nếu ở Việt Nam thì đã chết rồi” buồn cười thay! Đang đói xanh mặt ấy thế mà thị vẫn không từ bỏ cái nghề “cày view” kiếm tiền từ facebook và youtube, thị cứ ra rả cái giọng Huế nhái tiếng Nam nghe như đấm vào tai, thế mà cũng live stream cả tiếng đồng hồ đủ thứ tục tĩu, đấu tố, nói xấu nhau, đòi “xử” đứa này, đòi “chém” đứa kia; bịa trên trời dưới đất như kiểu thị thạo tin lắm! Xem thị nói chỉ tiếc tốn thời gian!
Không ít lần thị bày tỏ muốn được về quê vì trước mắt thị chỉ là những ngày đói khát, chui lũi, nhưng biết làm sao khi chính thị đã chọn con đường trái đạo cho mình. Đành thế thôi!
TÂM NGUYỄN